Tá danh:
-
借名
-
A: Assumed name.
-
P: Pseudonyme.
|
Tá: Mượn. Danh: tên.
Tá danh là mượn một tên khác mà không xưng tên thiệt.
Trong thời Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, Đức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế tá danh Cao Đài.
Bài thi sau đây, Đức Chí Tôn khoán thủ 8 chữ: NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ TÁ DANH CAO ĐÀI.
NGỌC bích non Côn nếu muốn tầm,
HOÀNG thành mong đến phải bền tâm.
THƯỢNG hành hạ liệu toàn cầu phục,
ĐẾ tạo tam nguơn một lão cầm.
TÁ thế cứu dân trong nước lửa,
DANH truyền độ chúng khỏi hang thâm.
CAO huyền diệu lý dìu con dại,
ĐÀI thượng xét xem thế chẳng lầm.
Bài thi nầy, Đức Chí Tôn giáng cơ cho tại Minh Thiện Đàn (Phú Mỹ) ngày 18-6-Tân Mùi 1931.

Xem tiếp: Tá hoa hiến Phật