Phạm môn:
-
梵門
-
A: The buddhist door, Buddhist School.
-
P: La porte bouddhique, École Bouddhique.
|
Phạm: còn đọc là PHẠN: Phật, thanh tịnh. Môn: cửa. Phạm Môn là cửa Phật.
Trong Đạo Cao Đài, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc có lập ra một cơ quan đặc biệt gọi là Phạm môn, dùng làm nơi tu hành cho những tín đồ tu chơn, lo lập công bồi đức mà không muốn có phẩm tước, không muốn có áo mão Chức sắc như bên CTĐ, HTĐ.
Việc lập ra Phạm môn là do theo Thánh Ý của Đức Chí Tôn trong bài thi sau đây của Đức Chí Tôn:
| |
Tỉnh ngộ xá thân tại Phạm môn,
Khuyến tu hậu nhựt độ sanh hồn.
Vô lao bất phục hồi chơn mạng,
Tỉnh thế kỳ thân đắc chánh tôn. |
| Hán văn: |
| |
醒悟舍身在梵門
勸修後日度生魂
無勞不復回真命
醒世其身得正尊 |
Đức Hộ Pháp thuyết Đạo giải nghĩa bài thi Phạm môn:
Tỉnh ngộ xá thân tại Phạm môn, nghĩa là gì?
Nghĩa là Đức Chí Tôn kêu phải thức giấc cho mau, hiến thân vào cửa Phật.
Khuyến tu hậu nhựt độ sanh hồn, là khuyên chúng sanh phải ráng lo tu hành, tùng khuôn viên kỷ luật thì ngày kia linh hồn đặng siêu thăng thoát hóa.
Vô lao bất phục hồi chơn mạng, nghĩa là không có công lao khổ hạnh trong cửa Đạo thì không thế nào trở về ngôi xưa cảnh cũ cho đặng.
Tỉnh thế kỳ thân đắc chánh tôn:
Nhằm thế kỷ 20 nầy, thời kỳ Đức Chí Tôn rộng mở cửa Đạo độ toàn con cái của Ngài, chỉ khuyên chúng ta ráng tu tỉnh ngộ, hủy cả hành vi của thế sự, đem thân vào cửa Phật, chịu nâu sồng khổ hạnh cho đặng thì tự nhiên đắc đạo tại thế vậy.
Bài thi nầy chính mình Đức Chí Tôn đã giáng dạy trong TNHT hai mươi mấy năm trường, song ít ai để ý tìm hiểu nghĩa lý sâu xa có ẩn nhiều huyền vi mầu nhiệm của Đạo.
Đó bởi một tấm màn bí mật ấy, nên ngày nay nhơn sanh mới hưởng được giọt nước cam lồ của Đức Từ Bi rưới cho toàn sanh chúng.
Thuở Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc mới lập Phạm môn và Phạm nghiệp, nhiều người cho rằng đây là những cơ sở riêng tư của dòng họ Phạm, vì họ lầm tưởng chữ Phạm 梵 là Phật với chữ Phạm 范 là họ Phạm của Đức Hộ Pháp.
Do đó, ngày 12-1-Ất Mùi (1955), Đức Phạm Hộ Pháp thuyết đạo tại Văn phòng Hội Thánh Phước Thiện nói về việc nầy như sau:
"Vì bài thi (Phạm môn) của Đức Chí Tôn dạy đó mà Bần đạo mới lập ra Phạm môn. Có Phạm môn rồi mới sản xuất ra Thập nhị đẳng cấp thiêng liêng, nếu không, không thể nào lập thành Hội Thánh Phước Thiện được.
Bởi chữ Phạm là Phật, Phạm môn là cửa Phật, chớ không phải họ Phạm. Buổi đó cũng có nhiều tiếng phân vân nói Bần đạo lập Phạm môn tức là lập theo họ Phạm của Bần đạo. Bần đạo cũng như tấm bình phong đứng giữa hứng chịu các nỗi khó khăn mà Chí Tôn lại định cho Bần đạo, thiếu gì họ Lê, họ Nguyễn, họ Trần, mà lại để cho Bần đạo chịu oan ức những tiếng phân vân, mà Bần đạo cũng chẳng màng, cứ lo cho kỳ được, bởi vì sự công chánh.
Bần đạo đứng giữa đây, Bần đạo phải nói: Bần đạo nói thiệt, cả sự nghiệp của Đạo còn tồn tại đây là do bàn tay của Phạm môn. Nếu không có Phạm môn thì Đạo không đứng vững. Đức Chí Tôn đã định cho Bần đạo thâu 72 vị môn đệ, mà chỉ hành đạo có 36, 37 vị. Buổi đó, thầy trò chịu cực khổ tìm phương tạo nghiệp, mà bị chúng đánh đổ, đến nỗi vận lương thực từ tỉnh đem về Tòa Thánh mà cũng bị chúng ngăn cản, quyết bỏ đói cho chết, mà tội nghiệp thay, họ cũng không thối chí ngã lòng, cứ cương quyết theo Bần đạo cho đến ngày lập thành Hội Thánh Phước Thiện. Thật nỗi khổ tâm của anh em Phạm môn chỉ lấy hai bàn tay trắng mà tạo nên sự nghiệp cho Đạo, họ chỉ bắt gió nắn hình, lấy không làm có. Ngày nay Cơ quan Cứu khổ đã thành tướng nơi Hội Thánh Phước Thiện. Các trách nhậm trọng yếu phải lo, hiện trước mặt gần đây là Bảo Cô Nhi, bên kia là Khách Đình về mặt tang tế, đều phải lo mọi hình thức. Nên Bần đạo nói mấy người mà về ở nơi Tòa Thánh liệu bề uống thuốc, mạnh
thì thôi, coi bộ nhắm bề không mạnh, liệu bề không kham, họ sẽ đem bỏ đại tại Khách Đình, cho Hội Thánh chôn cất làm sao thì làm.
Đã vậy mà còn phải lo tạo hình tướng vĩ đại, Bần đạo nói cái vĩ đại của nó chớ không nói cái nhỏ kia là Trí Huệ Cung, cũng Bảo Giá Phụ, dành cho người giá phụ là nữ phái chơn tu, tức là nhà tu của nữ phái.
Trên một hình tướng đang khởi tạo là Vạn Pháp Cung trên núi, là nhà tu của nam phái.
Cả hình tướng ngày nay đã biểu lộ trước mặt toàn cả nhơn sanh, ai ai cũng đều cảm khích, hồi trước kia, có tướng mà không có hình, ngày nay hình tướng nên được thì sự tiến hóa của Hội Thánh Phước Thiện từ đây sẽ vững chắc, không còn một trở lực nào làm cho cơ Cứu khổ của Chí Tôn phải ngưng bước, và Bần đạo sẽ cho Hội Thánh Phước Thiện hay rằng: Từ đây Hội Thánh Phước Thiện sẽ được bảo đảm."
Tôn chỉ của Phạm môn được Đức Phạm Hộ Pháp gói gọn trong đôi liễn của Phạm môn:
| |
◘ 梵敎隨元救世度人行正法
◘ 門權定會除邪滅魅護眞傳 |
| |
■ PHẠM giáo tùy nguơn cứu thế độ nhơn hành chánh pháp,
■ MÔN quyền định hội trừ tà diệt mị hộ chơn truyền. |
| Nghĩa là: |
■ Phật dạy, tùy theo thời gian mà cứu độ người đời, thực hành chánh pháp,
■ Quyền hành nơi cửa Đạo là định ra cái khoảng thời gian để diệt trừ tà mị yêu quái, bảo hộ chơn truyền của Đạo. |
(Nguơn và Hội là hai đơn vị tính thời gian của Nho giáo thời xưa: 1 Nguơn = 12 Hội)
Đúng với câu liễn thứ nhì, các môn đệ của Phạm môn đã họp lại thành một lực lượng quyền lực mạnh mẽ để diệt trừ tà mị, bảo hộ chơn truyền nền Đạo ngày 20-1-GiápTuất (1934). (Xem phần Lịch sử Phạm môn thì rõ).
Đức Phạm Hộ Pháp thuyết đạo ngày 30-8-Quí Tỵ (1953) xin trích ra một đoạn sau đây:
"Trong thời kỳ Bần đạo vâng lịnh Đức Chí Tôn xuống thế mở Đạo thì Đức Chí Tôn mới hỏi rằng:
- Con phục lịnh xuống thế mở Đạo, con mở Bí pháp trước hay Thể pháp trước?
Bần đạo trả lời: - Xin mở Bí pháp trước.
Đức Chí Tôn nói:
- Nếu con mở Bí pháp trước thì phải khổ đa! Đang lúc đời cạnh tranh tàn bạo, nếu mở Bí pháp trước, cả sự bí mật huyền vi của Đạo, đời thấy rõ, xúm nhau tranh giành phá hoại thì mối Đạo phải ra thế nào? Vì thế nên mở Thể pháp trước, dầu cho đời quá dữ, có tranh giành phá hoại cả cơ thể hữu vi hữu hủy đi nữa thì cũng vô hại, xin miễn là mặt Bí pháp còn thì Đạo còn.
Bí pháp thì Hiệp Thiên Đài giữ.
Thể pháp thì Cửu Trùng Đài cầm quyền đặng giáo hóa.
Đang khi cơ quan CTĐ mở mang bành trướng về mặt phổ thông chơn giáo thì bên HTĐ, Bần đạo vâng lịnh Đức Chí Tôn mở Phạm môn, dùng tấm màn bí mật bao phủ khuất lấp cả hành vi, khó ai hiểu đặng.
Mười mấy năm khổ hạnh nâu sồng trong cửa Phạm, ẩn nhẫn tạo nên cả cơ thể hữu tướng dường ấy, hại thay! Chúa Quỉ biết rõ cơ mầu nhiệm nên mới tương liên cùng chánh phủ Pháp, tìm hiểu yếu lý huyền vi của Phạm môn, liền ra lịnh đóng cửa, thì lại nảy sanh trăm ngàn cơ sở Phước Thiện.
Từ ngày Phước Thiện ra đời đến nay thì toàn thể nhơn sanh nam nữ vào cửa Phước Thiện nầy đoạt vị rất nhiều, đã hiển nhiên y theo bài thi của Đại Từ Phụ vừa mới đọc ở trên đây (Tỉnh ngộ xá thân tại Phạm môn,....)
Ấy vậy, Cơ Quan Phước Thiện, Phạm môn, là trường thi công quả của Đức Chí Tôn đã đến lập sẵn mỗi nơi. Làng nào, ấp nào, cũng có một cơ sở Phước Thiện cho toàn Đạo hữu ở thôn quê có chổ đến đó đặng thi thố lập công bồi đức, hầu đoạt thủ địa vị thiêng liêng, Đức Chí Tôn đã dành sẵn cho mỗi con cái của Ngài.
Cơ Quan Phước Thiện, Phạm môn, là một danh từ chung của toàn nhơn loại chớ không riêng biệt cho người nào.
Ngày nay, cái màn bí mật đã vén hết lên rồi, dòm thấy rõ ràng chớ không còn ẩn vi như trước nữa.
Vậy Bần đạo xin chư Chức sắc Thiên phong nam nữ, chư Chức việc lưỡng phái, hãy mở hoát cửa thiêng liêng ra cho cửu nhị ức nguyên nhân lần bước vào trường thi công quả của Đức Chí Tôn.
Tóm lại, Phạm môn, Phước Thiện là trường học của linh hồn, là một cái thang thiêng liêng 12 nấc mà Đức Chí Tôn đem bắc sẵn trong Tam Kỳ Phổ Độ chuyển thế, kêu gọi tất cả con cái của Ngài hãy ráng bước, kẻ trước người sau, mà leo lên cho tột nấc thang thiêng liêng ấy, là ngày giờ mà chúng ta được hội hiệp cùng Thầy là vui vẻ nhứt hơn hết nơi cõi Hư Linh đó vậy."
Ông Đạo Nhơn Nguyễn Đức Hòa, bút hiệu Khiết Dân, một môn đệ của Phạm môn có viết tập Hồi Ký "PHẠM MÔN SỬ LƯỢC HỒI KÝ", chúng tôi xin chép lại để cống hiến quí bạn đạo, để có một hiểu biết tổng quát về Phạm môn và cũng để làm tài liệu cho Ban Đạo Sử.
Xem tiếp: PHẠM MÔN SỬ LƯỢC HỒI KÝ
TNHT: Thánh Ngôn Hiệp Tuyển.
HTÐ: Hiệp Thiên Ðài.
CTÐ: Cửu Trùng Ðài.
CQPT: Cơ Quan Phước Thiện.
ÐÐTKPÐ: Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ.

Xem tiếp: Phạm nghiệp