Lạc dĩ vong ưu:
Lạc: Vui. Dĩ: cho đến. Vong: quên. Ưu: lo âu.
Lạc dĩ vong ưu là vui sướng cho đến quên lo âu.
Diệp Công hỏi Tử Lộ về con người của Đức Khổng Tử.
Tử Lộ làm thinh. Tử Lộ về thuật lại, thì Đức Khổng Tử nói: Sao trò không đáp thế nầy: Kỳ vi nhơn giả, phát phẫn vong thực, lạc dĩ vong ưu, bất tri lão chi tướng chí. Nghĩa là: Ông ta là người, suy nghĩ chưa ra thì bực tức quên ăn, nghĩ ra được thì vui sướng quên lo âu, không biết cái già đang tới.

Xem tiếp: Lạc đạo vong bần