Hiền hiền:
Hiền: Người có tài năng và đức hạnh hơn người. có đức hạnh và tài năng. Hiền: Lành, có đức tốt.
Hiền hiền là tài giỏi và hiền lành.
KTT: Sanh sanh là phận, hiền hiền là công.
KTT: Kinh Tắm Thánh.

Xem tiếp: Hiền huynh - Hiền tỷ - Hiền đệ - Hiền muội